“ANH CHÀNG MẶT KHỈ”

“ANH CHÀNG MẶT KHỈ”
DocumentObject.png

Xin quyền tác giả

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Enim integer varius faucibus tellus.

Gửi yêu cầu

“ANH CHÀNG MẶT KHỈ”

 
Hiđêyôshi xuất thân từ một gia đình nông dân, có gương mặt xấu xí nên mang biệt danh là “chàng mặt khỉ”. Là một đứa trẻ bất trị nên Hiđêyôshi được gửi vào chùa để học, chẳng những không sửa tính mà còn nhạo báng cả sư phụ của mình và bị đuổi đi. Từ đó cậu làm rất nhiều nghề và giải nghệ rất nhiều lần. Một lần nhờ cứu mạng một Samurai mà Hiđêyôshi chính thức mang gươm võ sĩ. Thời bấy giờ, có một lãnh chúa trẻ tuổi tên là Nôbunaga – người mà anh rất muốn phò trợ, anh lên đường tìm đến lâu đài của vị lãnh chúa. Với tài trí và đường gươm của mình, Hiđêyôshi nhanh chóng trở thành trợ thủ đắc lực của của vị lãnh chúa này.
 
Để dẹp yên các lãnh chúa khác và đem lại sự ổn định cho xứ sở, họ quyết định mời Iêyasu giúp đỡ - đó là một nhà quý tộc thuộc họ Minamôtô. Ba con hổ ấy tung hoành ngang dọc, họ có thể chinh phục toàn cõi Nhật Bản. Nhưng mộng ấy chưa thành thì Nôbunaga đã mất (1582). Hiđêôyshi trở thành người kế vị, cùng với Iêyasu, ông chinh phục từng lãnh chúa một và hầu hết dều quy thuận ông, cuối cùng ông thu phục cả Phủ Tang Tam Đảo. Do xuất thân không thuộc hàng quý tộc nên ông không thể mang danh hiệu Tướng quân nhưng lại được Thiên hoàng phong chức Thái chính. Tuy quyền uy tột đỉnh nhưng Hiđêyôshi vẫn chủ trương tôn quân và rất thích thiết đãi Thiên hoàng. Ông cũng mở những bữa tiệc mà ai cũng có thể đến dự từ quý tộc, võ sĩ cho đến nông dân, ngư phủ. Tiệc tùng, sân khấu, pháo hoa, trà hội là dành cho tất cả mọi người. Trong danh vọng quyền quý nhưng ông vẫn giữ được phần nào tính cách của “Chàng mặt khỉ” dân gĩa ngày xưa.
 
Có lần Hiđêyôshi mở một hội trà vĩ đại gần kinh đô kéo dài gần một tuần lễ, mỗi ngày có mấy ngàn lượt khách đến dự, thuộc đủ thành phần xã hội. Nhiều người đem bộ đồ trà của mình đến uống trà cùng bạn hữu trong trà trường vĩ đại chưa tùng có này. Vì yêu trà nên Hiđêyôshi không ngại công lao và tốn kém mời cho được trà sư nổi tiếng nhất thời đó là Rikyu về với mình, đối đãi như tri kỷ. Nhưng tình bạn của họ đã kết thúc trong bi kịch. Nghe lời gièm pha, Hiđêyôshi đã nghi ngờ Rikyu có tham gia trong một âm mưu phản nghịch nên ra lệnh cho ông phải tự sát. Nhà văn Ôkakura đã kể lại buổi tiệc trà cuối cùng của Rikyu như sau:
 
“Khách lần lượt được mời trà và lần lượt im lặng uống cạn chén trà. Chủ nhân uống sau chót. Rồi theo nghi lễ, vị khách tôn trưởng, xin được xem bộ đồ trà...Sau khi mọi người đã ngỏ lời khen, Rikyu tặng mỗi người một món để làm kỉ niệm,..Nghi lễ đã xong, khách ngỏ lời vĩnh biệt rồi rút ra khỏi phòng. Chỉ có một người thân cận nhất được mời ở lại để chứng kiến đoạn chót. Rikyu cởi chiếc áo trà hội ra, cẩn thận gập lại trên chiếu, để lộ chiếc tử phục trắng tinh đã mặt sẵn. ông triều mến nhìn cái lưỡi sáng loáng của chiếc đoản kiếm đoản mệnh và nở nụ cười trên môi, Rikyu bước sang thế giới khác”.
 
Câu chuyện của một danh tướng Hiđêyôshi và một trà sư Rikyu cho ta nhìn thấy tính chất tương phản nhiều mặt trong văn hóa Nhật Bản một cách rõ rệt. Đó phải chăng là tính chất của thanh gươm và chén trà?
 
Nguồn tham khảo:
Nhật Chiêu, 1995, Nhật Bản trong chiếc gương soi, NXB Giáo Dục, Hà Nội.
 
 
Donate Box
Donate

Donate cho tác giả

Gửi bình luận
Xem tất cả 0 bình luận

Tất cả bình luận

    © Bản quyền 2021, VIET HISTORY