Hoàng Ngũ Phúc - Danh tướng hàng đầu thời Lê Trung Hưng

Hoàng Ngũ Phúc - Danh tướng hàng đầu thời Lê Trung Hưng
DocumentObject.png

Xin quyền tác giả

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Enim integer varius faucibus tellus.

Gửi yêu cầu

Hoàng Ngũ Phúc - Danh tướng hàng đầu thời Lê Trung Hưng

Hoàng Ngũ Phúc (1713 – 1776) – danh tướng thời Lê Trung Hưng. Ông quê ở xã Phụng Công, huyện Yên Dũng (hiện nay là thôn Tân Phượng, xã Tân Mỹ, huyên Yên Dũng, Bắc Giang, Việt Nam).

Danh tướng Hoàng Ngũ Phúc có công lớn trong việc đánh dẹp các cuộc khởi nghĩa nông dân Đàng Ngoài và là tổng chỉ huy cuộc nam tiến đánh Đàng Trong, mở mang đất đai Bắc Hà tới Quảng Nam.

Hoàng Ngũ Phúc xuất thân là hoạn quan, nổi tiếng là người có nhiều mưu kế. Trước ông giữ chức tả thiếu giám, sung giữ chức nội sai trong Hình phiên. Nhờ công lao đánh dẹp các cuộc khởi nghĩa, Hoàng Ngũ Phúc được phong làm Việp quận công, thường gọi là quận Việp.

Năm 1754, Thượng thư bộ Binh Phạm Đình Trọng chết sớm, Hoàng Ngũ Phúc trở thành vị tướng quan trọng nhất của triều đình. Uy tín của ông trong triều rất lớn khiến nhiều người dị nghị rằng ông sẽ lộng hành chiếm quyền chúa Trịnh.

Trong lịch sử Việt Nam, ngoài Lý Thường Kiệt, có lẽ chỉ có Hoàng Ngũ Phúc là tướng xuất thân từ hoạn quan có tài kiêm văn võ và có nhiều quân công (các bạn lưu ý: Tả quân Lê Văn Duyệt không phải hoạn quan mà là bị khiếm khuyết từ nhỏ).

Tuy nhiên, do thành tích của ông chỉ trong nội chiến, còn cụ Lý Thường Kiệt lập công trong chống ngoại xâm nên cụ Lý Thường Kiệt nổi tiếng hơn ông. Hoàng Ngũ Phúc làm tướng nghiêm túc, cẩn trọng, có uy tín. Khi lâm trận, ông là người quả đoán.

Những người trưởng thành dưới tay ông như Hoàng Đình Bảo, Nguyễn Hữu Chỉnh sau đều là những người nổi tiếng, ngang dọc thiên hạ, dù đều không được trọn vẹn như ông.

Sở dĩ quận Việp được trọn vẹn toàn danh, ngoài hoàn cảnh khách quan (khi thế nước Đàng Ngoài còn mạnh) còn do ông là người biết ứng xử, tiến lui đúng lúc không chỉ trong chính trường mà cả ngoài chiến trường. Không chỉ là người có công ổn định tình hình Bắc Hà, Hoàng Ngũ Phúc còn có công mở mang đất đai Bắc Hà xuống phía nam, lần đầu tiên đánh bật chúa Nguyễn khỏi đất Thuận-Quảng, khôi phục lại cương thổ nhà Hậu Lê như thời Lê Sơ, điều mà bao thế hệ chúa Trịnh trước chưa làm được.

Nhưng dường như cũng chỉ có ông là người hiểu mình và hiểu người, biết lui tiến ngoài mặt trận. Ông không mang dã tâm như các hoạn quan Triệu Cao đời nhà Tần, Nguỵ Trung Hiền đời nhà Minh trong lịch sử Trung Quốc mà bản tính khiêm tốn, thành thực, đối đãi với người khác hết lòng trung tín, thưởng phạt quân sĩ nghiêm minh.

Là người cầm quân dày dặn hơn 30 năm ngoài chiến trường, có lẽ hơn ai hết ông tự hiểu sức quân Trịnh khi tiến vào tới Quảng Ngãi như dây cung đã trương hết cỡ, không thể cố giành đất phương nam, vì thế ông chủ động nhường Quảng Nam cho Tây Sơn với hy vọng Tây Sơn chỉ dừng bước ở đó và tạo thế chân vạc.

Sau khi ông mà các tướng cùng thế hệ ông như Bùi Thế Đạt mất, cha con chúa Trịnh quá say sưa vì chiến thắng, sinh kiêu ngạo. Các tướng kế tục buông lỏng việc quân sự nên không giữ được cương thổ ông đã mở mang ==> cơ đồ họ Trịnh tiêu tan nhanh chóng.

Nhiều sử gia cho rằng nếu chúa Trịnh duy trì được thành quả của Hoàng Ngũ Phúc ==> sẽ khiến Tây Sơn không đánh chiếm được Bắc Hà ==> Tây Sơn sẽ không phải phân tán lực lượng ra Bắc ==> nhà Nguyễn khó có thể còn cơ hội phục hồi ở Nam Bộ.  

Đăng lại từ Fanpage Đại Việt Sử Quán. 

Donate Box
Donate

Donate cho tác giả

© Bản quyền 2021, VIET HISTORY