LÝ TRIỀU MỘNG ẢO: Chương 2 - Dạo một vòng Thăng Long

LÝ TRIỀU MỘNG ẢO: Chương 2 - Dạo một vòng Thăng Long
DocumentObject.png

Xin quyền tác giả

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Enim integer varius faucibus tellus.

Gửi yêu cầu

LÝ TRIỀU MỘNG ẢO: Chương 2 - Dạo một vòng Thăng Long

Lời giới thiệu từ Việt Sử Giai Thoại: Đây là Chương 2 trong tiểu thuyết chương hồi Lý Triều Mộng Ảo của tác giả Nguyễn Thế Phong và Đặng Kim Phát, lấy cảm hứng từ Lịch sử.

Xin lưu ý, tiểu thuyết này không thuộc các thể loại chính sử hay dã sử.

Mời mọi người cùng theo dõi. Xem lại CHƯƠNG 1.

Thành Thăng Long. Nước Đại Cồ Việt. Ánh mặt trời ban sơ ló rạng ở đằng đông, từng đàn chim vỗ cánh trên bầu trời trong xanh. Vạn vật tắm mình trong cái nắng ấm áp của mặt trời sớm mai.

Trong phủ Vũ vệ tướng quân, một thiếu nữ đang đứng giữa sân, nhẹ nhàng hít thở từng đợt không khí trong lành. Thiếu nữ dáng vẻ yêu kiều, mặc bộ đồ lụa màu trắng, tưởng như thân hình ấy đang bị phủ lên một lớp sương mù màu trắng. Nàng trạc mười tám, đôi mươi, khuôn mặt tú mỹ tuyệt vời. Trừ mái tóc đen, toàn thân nàng da trắng như tuyết pha thêm chút đỏ hồng tựa như hoa ban đỏ nở giữa rừng tuyết trắng.

Người thiếu nữ hít hà từng ngụm lương khí, chưa bao giờ nàng được tận hưởng cái không khí trong lành và yên bình như thế này. Trước kia, khi bước ra đường thì toàn là khói bụi ô nhiễm, bước tới văn phòng thì là công việc chồng chất, chỉ có về nhà thì nàng mới được yên tĩnh một chút. Còn bây giờ thì lại khác, nàng thích cảm giác này, dù nó làm cho nàng có đôi chút nhớ nhung gia đình, nhưng nàng vẫn sẽ tận hưởng nó vì nàng tin rằng rồi cũng sẽ có lúc mình được trở về thời hiện đại. Một thị nữ bước vào phá tan sự yên tĩnh nơi đây nói:

– Quận chúa, người dậy rồi sao? Để tiện nữ mang thức ăn tới cho người? Lê Tú Anh ngoái đầu nhìn lại, cô chính là người thiếu nữ đang đứng ở trong sân. Sau khi ăn sáng xong, Tú Anh hỏi người thị nữ tên Linh Chi của mình một số chuyện ở thời đại này. Từ khi xuyên không về đây những cái duy nhất mà cô biết cũng chỉ vỏn vẹn đây là năm Thuận Thiên thứ 2, triều đại trị vì của vua Thái Tổ, cô là con gái của ai, nơi cô ở là đâu.

Linh Chi dù trong lòng không hiểu nhưng vẫn trả lời những câu hỏi từ lạ lùng cho tới rất đỗi bình thường của vị Quận chúa này. Nói hơn nửa ngày trời Tú Anh buồn chán nói với Linh Chi:

– Linh Chi này, Thăng Long này có chỗ nào chơi không? Dẫn ta đi chơi đi?

– Quận chúa, không được đâu ạ, tướng quân đang cấm người không được ra ngoài mà?

– Không sao dẫn ta đi đi, có gì ta chịu, em sợ cái gì, mà em đừng gọi ta như thế nữa cứ xưng chị em đi, không sao cả, ta rất bình đẳng, em cũng không cần cái gì cũng hầu hạ ta đâu. Tú Anh vừa nói vừa cười, thì bỗng nhiên Linh Chi quỳ xuống khóc lóc xin tha tội.

Tú Anh ngơ ngác chưa hiểu vì sao thì đã thấy thị nữ của mình dập đầu lia lịa, van nài xin tha mạng. Lúc này cô mới sực hiểu ra, đây là thời phong kiến làm sao giống như thời hiện đại được. Thế là cô lại nảy ra ý nghĩ, nói nhẹ không được thì nói nặng, nghĩ là làm, Tú Anh quát:

– Ta ra lệnh cho người từ nay phải xưng hô chị em với ta, bỏ hết mấy cái lễ tiết vớ vẩn này đi, ta không quen. Sau này nếu ta cần gì thì sẽ gọi, người không cần phải nhiều chuyện, biết chưa? Nếu không ta sẽ chém đầu cả họ nhà người? Còn giờ, theo ta ra ngoài, không đi ta đánh chết người. Nói xong, Tú Anh liền rời đi, thị nữ Linh Chi thì vì sợ hãi mà cũng đi theo không nói một lời. 

Thăng Long, kinh đô mới của Đại Cồ Việt, bao gồm Hoàng thành Thăng Long và một phủ kiêm lý, là phủ Phụng Thiên, phần thị thành kề cận kinh thành. Nơi đây trước mặt là sông rộng biển lớn, sau lưng lại tựa vào núi non hùng vĩ tạo thành thế ” rồng cuộn, hổ chầu” đã đúng ngôi Nam Bắc Đông Tây, lại tiện nghi núi sông sau trước, quả là thế phong thủy tuyệt đẹp, hội tụ hết linh khí thiên địa, ngàn năm cũng khó gặp.

Câu nói “Thiên sơn vạn Thuỷ triều lai. Can Chi bát quái trong ngoài tôn nghinh” thực sinh ra chỉ để nói tới kinh thành này. Đỉnh cao nhất của khu vực Thăng Long, là nơi thờ Tản Viên Sơn Thánh với bao nhiêu câu chuyện truyền thuyết, như chuyện Sơn Tinh Thuỷ Tinh thời Hùng Vương; chuyện từng đoàn quạ đen sà xuống bên Hồ Tây uy hiếp giấc ngủ của Mã Viện, sau khi ông tướng già đó truy đuổi hai bà Trưng Trắc Trưng Nhị, khiến hai bà phải nhảy xuống sông tự vẫn ở thế kỷ thứ nhất sau Công nguyên; đến câu chuyện thầy phong thuỷ Cao Biền bị Tản Viên Sơn Thánh phạt khi ông thầy pháp này định dùng tà thuật để đùa giỡn với Thánh Nhân Đất Việt vào cuối thế kỷ thứ 9.

Rong ruổi khắp chốn kinh thành cùng Tú Anh, Linh Chi đã dần quên đi sự sợ hãi ban đầu đối với Quận chúa của mình, hai người bây giờ đã thân thiết như chị em không còn khoảng cách về địa vị và thân phận. Tú Anh như một đứa trẻ lần đầu được nhìn ngắm thế giới, cái gì đối với cô cũng đều lạ, điều gì đối với cô cũng đều mới mẻ. Hai người dừng lại trước một tiệm trang sức sau mấy vòng dạo chơi, Tú Anh lập tức bị thu hút bởi một chiếc trâm cài bằng ngọc.

Trâm cài được làm bằng phỉ thúy, phần thân được mạ thêm một lớp hoa văn tinh xảo bằng vàng, phía trên lại được gắn thêm một đóa sen vàng nở rộ, phần nhụy sen được đính thêm một hạt trân châu óng ánh biến chiếc trâm cài này trở thành tuyệt tác thủ công lay động lòng người. Tú Anh vừa nhìn đã thích chiếc trâm này, liền hỏi muốn mua.

Vừa đưa tiền cho bà chủ hàng xong thì cất lên tiếng nói của một cô gái:

– Bà chủ, cái này ta thích, bán cho ta. Cô gái ngang ngược nói.

– Nhưng cô này đã lấy trước rồi, lão cũng đã nhận tiền… Nói chưa dứt câu bà lão đã ăn nguyên một cái tát vào mặt, lảo đảo ngã xuống. Vừa tát cô gái ngang ngược vừa tức giận nói:

– Bà già ngươi biết ta là ai không? Người nói ta không có tiền sao. Tú Anh vội vã đỡ bà lão dậy, tức giận không nói không rằng tiến tới tát cho cô gái ngang ngược kia một cái nghiêng trời lệch đất. Từ nhỏ tới giờ cô ghét nhất là những thể loại thế này, đã ngang ngược lại còn vô lý, gặp những chuyện thế này dù không liên quan tới mình Tú Anh cũng ra tay cho bằng được.

Cô gái tức giận trừng mắt nhìn Tú Anh, thấy có người trừng mắt với mình, Tú Anh lại thẳng tay tát thêm cái nữa khiến cô gái ngã nhào xuống đất. Người thị nữ của cô gái ngang ngược tức giận gào lên:

– Người có biết đâu là ai không mà vô lễ… Chưa kịp dứt lời thì ả thị nữ kia đã hứng trọn một cước của Tú Anh. Thấy cô gái kia trừng mắt chuẩn bị đứng dậy, nàng Tú Anh này lại bồi thêm một cái tát nữa rồi quay lưng bỏ đi.

Trong lòng nàng thầm mắng: ” Dù ngươi là ai cũng thế thôi, tới bà nội ngươi ta còn tát chứ đừng có nói cái loại trẻ trâu như người.” Cô gái kia thì tức giận đuổi theo chặn đường Tú Anh lại để tính sổ. Lại nói lúc này, khi cô gái kia chặn đường Tú Anh, phía xa xa một con ngựa mất cương đang phi nhanh về phía cả hai.

Theo sau là một người thanh niên mặc trường bào màu đen đang thúc ngựa lao theo. Người thanh niên cưỡi con tuấn mã áp sát phía sau con ngựa mất cương rồi thình lình phi thân lên không trung, phóng mình lên yên ngựa. Chàng ghìm chặt dây cương khiến con ngựa hí lên một tiếng dài rồi dừng lại trước sự sợ hãi của hai thiếu nữ.

Ba người sáu mắt nhìn nhau, chàng thanh niên kia chính là Bát lang hoàng tử Lý Nhật Quang, trong lúc ra ngoài cung cùng với thái tử thì gặp chuyện này. Lý Nhật Quang ngạc nhiên hỏi: 

– Hai người các ngươi làm gì ở giữa đường thế này? An Nghi, muội làm cái gì ở đây? Cả cô nữa, sao lại ra ngoài?

– Huynh, có người bắt nạt muội. Cô gái kia tỏ vẻ đáng thương nói. Thì ra cô chính là Phùng An Nghi, con gái của Thái bảo Phùng Chân, cháu gái của Tá Quốc Hoàng Hậu, nên mới có thể hống hách được thế này.

– Có chuyện gì vậy? Một người thanh niên áo lục cưỡi ngựa tiêu sái đi về phía ba người hỏi. Người này thân hình săn chắc, khí thế hiên ngang, uy phong lẫm liệt, trên người lại tản mát ra một cỗ khí lực vô hình có thể áp đảo người xung quanh chính là Thái tử Lý Phật Mã. Tất cả đều hành lễ với Thái tử trừ Tú Anh.

– Thái tử, mong người làm chủ cho hạ dân, oan ức quá thái tử ơi. Tú Anh giọng đầy uất ức kêu.

– Có chuyện gì, từ từ nói ta nghe. Lý Phật Mã dù không hiểu chuyện gì vẫn điềm đạm nói.

– Rõ ràng tiểu nữ thấy trên mặt cô ta có vết bẩn nên chỉ lau nhẹ cho cô ta thôi, nhưng cô ta lại bảo tiểu nữ tát cô ta tới ba cái. Rồi cô ta tát lại hạ dân tới năm cái, làm má của hạ dân đỏ hết cả lên. – Cái gì mà ta tát, rõ ràng là người tát ta sao bây giờ lại là ta tát. Nói tới đây thì ai cũng sợ hãi trước cái độ lật mặt hơn lật bánh tráng của Tú Anh, rõ ràng là mình tát người ta bây giờ lại mở miệng nói người ta tát mình, cái này đúng là liêm sỉ cũng không có nổi một miếng, mặt dày tới đấy là cùng.

– Rõ ràng là cô tát, nếu thái tử không tin thì để ta diễn tả lại cho mọi người xem. Tú Anh uất nghẹn nói.

– Được, để ta xem cô diễn lại thế nào. Một tiếng bốp vang lên, An Nghi cảm thấy đầu óc choáng váng, mặt mày tối sầm, lảo đảo ngã xuống đất. Chưa kịp định thần đã ăn thêm một cái tát nữa làm nàng gần như bất tỉnh. Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, giờ thì mọi người đều rõ trong chuyện này ai mới là kẻ bị hại.

Ngay cả Lý Phật Mã cũng có vài phần kinh hãi, An Nghi này từ xưa đã nổi tiếng kiêu căng hống hách, chỉ có nàng bắt nạt người ta chứ chưa có ai khiến nàng chịu thiệt bao giờ. Bây giờ thì hay rồi, một ngày ăn liên tiếp mấy cái tát, cái này dù không thành huyết hải thâm thù thì cũng là nợ nần phải trả. Đã thế nàng Tú Anh này tát người ta xong còn ra vẻ tội nghiệp đáng thương nói là lúc nãy mình bị An Nghi tát y như vậy.

Chị đại à, chị không tát người ta đã là may lắm rồi, mặt dày như chị ai mà dám chọc vào. Cái này cũng không biết là thể loại gì, liêm sỉ để đâu, sao có thể mặt dày như vậy. Chứng kiến xong một màn vừa rồi không ai là không có suy nghĩ như vậy. Lý Nhật Quang thấy một cảnh như vậy thì cũng chỉ biết thở dài. 

– Người đi về đi, đừng gây thêm chuyện nữa. An Nghi không làm loạn nữa, muội nín đi. Lý Phật Mã nghiêm nghị nói. Ánh mắt có chút kì lạ nhìn Tú Anh.

– Nhưng ta còn có chuyện với hoàng tử này. Tú Anh chỉ về phía Bát lang hoàng tử nói. Lý Nhật Quang biết Tú Anh còn ở đây thì sẽ có phiền phức, mà bây giờ lại là thời điểm không được gây chú ý. Nên bảo cô đi về trước, ngày mai sẽ tới tìm cô sau. Tú Anh cũng không muốn dây dưa nhiều nên cũng nghe theo đi về, hôm nay nàng đã tát người ta tới sưng cả mặt rồi, ở lại gây sự thật là cũng không hay cho lắm. Đợi Tú Anh đi xa, Lý Nhật Quang cũng dỗ dành rồi phân phó cho thị vệ đưa An Nghi về phủ, còn mình thì hồi cung cùng Thái tử.

– Đó là cô gái mà đệ nói. Lý Phật Mã trên đường về quay sang hỏi Nhật Quang. Thấy Nhật Quang gật đầu, Lý Phật Mã mỉm cười. Thật là một cô gái thú vị.

– Thái tử, người thấy thế nào, nếu có thể có được nàng thì ngôi vị đế vương huynh có thể nắm chắc được rồi.

– Nhật Quang à, ta không tin vào số mệnh, vận mệnh của ta thì phải do ta tạo nên, không thể phụ thuộc vào người khác, cũng không nên phó mặc cho trời. Ta lại thấy đệ và cô ấy lại hợp hơn nhiều đấy. Nói tới đây thì cả hai lại bật cười nhưng trong lòng lại chất chứa thêm bầu tâm sự.

Lý Phật Mã lên làm thái tử, nhưng trong lòng lại biết rõ có không ít người đang tìm mọi cách để hắn không thể ngồi lên được hoàng vị. Nếu không phải phụ hoàng đang ngồi trên vương bị, hắn một thân tài trí chống đỡ với các thế lực kia, cộng thêm Lý Nhật Quang ngày đêm cố gắng vì hắn mà củng cố thêm thực lực thì bây giờ có lẽ hắn đã vạn kiếp bất phục rồi. Lý Nhật Quang trong lòng thì lại suy tính. Nếu đã là thần long hạ phàm thì nhất định không được để ai đoạt mất, Lê Tú Anh này nhất định phải thuộc về bọn hắn, thì hắn mới có thể yên tâm được.

Mời đọc giả cùng xem tiếp : CHƯƠNG 3.

Tác giả : Nguyễn Thế Phong và Đặng Kim Phát

Donate Box
Donate

Donate cho tác giả

© Bản quyền 2021, VIET HISTORY