Người chế súng trường theo kiểu Pháp - Phần 2: Anh hùng dân tộc
DocumentObject.png

Xin quyền tác giả

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Enim integer varius faucibus tellus.

Gửi yêu cầu

Người chế súng trường theo kiểu Pháp - Phần 2: Anh hùng dân tộc

Khi đúc được súng, Cao Thắng đã bàn với cụ Phan là mở đường đánh xuống các đồn trại của giặc để mở rộng phạm vi hoạt động.

Ông thưa với cụ Phan:

- Quân Pháp lấy Nghệ An để đối địch với ta, vì ở địa thế đó chúng khống chế được Hà Tĩnh, Quảng Bình và chặn đường không cho ta giao thông, liên lạc với hào kiệt phía Bắc. Nếu ta cứ lấy núi rừng làm nơi kháng cự lâu dài thì cũng không ổn. Giặc không cần tấn công ta, chúng chỉ bao vây thì ta cũng tiệt lương thực, bí đường. Chi bằng ta ra tay trước để mở một sinh lộ mới. Cụ Phan đã thấy được điều này, nhưng cụ vẫn chưa dám quyết định vì nhiều lẽ trong chiến lược. nhưng Cao Thắng vẫn nằng nặc xin đi. Ông quỳ dưới chân cụ Phan và nói những lời tâm huyết:

- Đại trượng phu đến chết là cùng, chứ có điều chi mà phòng sợ!. 

Cuối cùng cụ Phan phải đồng ý trước ý nguyện của ông, ông chọn những nghĩa quân ngoan cường, trang bị đầy đủ súng ống, được luyện tập thuần thục như binh pháp của Pháp.

Đồng thời binh phục thì ông cho mặc toàn sắc đỏ, vì ông cho rằng: “Phương Nam ta thuộc về hỏa, còn phương Tây thuộc về Kim, nay lấy hỏa khắc kim nghĩa là lấy lửa nung vàng cho chảy ra. Vậy quân phục sắc đỏ là tượng trưng cho hỏa vậy”. 

Nghĩa quân ào ào xuống núi, những đồn bót của giặc không chống cự nổi khí thế tiến công như chẻ tre. Đêm 21/11/1893 trong trận đánh đồn Nỏ (tài liệu của Pháp ghi là đồn Nu), ông trúng đạn và hi sinh. Năm đó Cao Thắng mới tròn 29 xuân.

Tin dữ đến với chiến khu Ngàn Trươi, sự hi sinh của Cao Thắng đã gây xúc động lớn cho cụ Phan Đình Phùng và nghĩa quân. Cụ Phan đêm thi hài của Cao Thắng lên Ngàn Trươi để làm lễ an táng.

Một sĩ quan Pháp là một đại úy Gosselin có tham gia trận đánh này, Y nhặt được khẩu súng do Cao Thắng chế tạo y đã hết sức kinh ngạc.

Sau này trong hồi ký Empire d’Annam, y đã viết: “Tôi có đêm nhiều khẩu súng đó về tận bên Pháp, xem nó giống đủ mọi vẻ như súng của xưởng binh khí nước ta chế tạo, đến nổi tôi đưa cho các quan binh pháo thủ ta xem, các ông ấy phải sửng sốt lạ lùng. Nó chỉ khác với súng ta ở hai chỗ: lò xo không đủ sức mạnh và trong nòng súng không có xẻ rảnh, vì đó mà đạn bắn ra không xa, không mạnh.

Tuy vậy, những khẩu súng này đã từng bắn chết ít nhiều lính khố xanh,cai đội Pháp và lính tập”.

Có thể khẳng định Cao Thắng không chỉ nêu tấm gương sáng về tấm lòng yêu nước mà còn về tinh thần sáng tạo kỹ thuật và khắc phục khó khăn. Vì lẽ đó khi ca ngợi cuộc khởi nghĩa cụ Phan, nhân dân vẫn không quên ông:

“Khen thay Cao Thắng tài to

Lấy ngay súng giặc về cho lò rèn

Đêm ngày tỉ mỉ mở xem

Lại thêm có cả đội Quyên cũng tài 

Xưởng trong kho chí xưởng ngoài 

Thợ rèn các tỉnh đều mời hội công 

Súng ta chế được vừa xong

 Đêm ra mà bắn nức lòng lắm thay

 Bắn cho tiệt giống quân Tây

Cậy nhiều súng ống phen này hết khoe”

Hiện nay trên một ngọn đồi nhỏ thuộc xóm 6, xã Sơn Lễ, huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh), còn có nhà thờ Cao Thắng, xoay mặt về hướng đông – nam, nhà thờ này được xây dựng vào năm 1907.

Tại thành phố Hồ Chí Minh có trường cao đẳng kỹ thuật Cao Thắng thành lập năm 1906, trước đó mang tên trường Cơ khí Á Châu, Bác Tôn Đức Thắng từng học trường này.

Và đây cũng là ngôi tường có truyền thống đấu tranh chống xâm lược của nhiều thế hệ học sinh noi gương anh hùng Cao Thắng. 

Nguồn tham khảo: Lê Minh Quốc, 2009, Danh nhân khoa học Việt Nam, tập 3, NXB Trẻ, Tp. Hồ Chí Minh.

Hình ảnh minh họa: Phan Đình Phùng và Cao Thắng, hình ảnh được họa theo di ảnh Phan Đình Phùng.

Cao Thắng bên cạnh, tay cầm súng trường vì ông là người chế tạo súng cho nghĩa quân, edu.vietel.vn.

Donate Box
Donate

Donate cho tác giả

Gửi bình luận
Xem tất cả 0 bình luận

Tất cả bình luận

    © Bản quyền 2021, VIET HISTORY