Tâm sự của 4 vị quân vương mất cơ nghiệp trong thời binh lửa

Tâm sự của 4 vị quân vương mất cơ nghiệp trong thời binh lửa
DocumentObject.png

Xin quyền tác giả

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Enim integer varius faucibus tellus.

Gửi yêu cầu

Tâm sự của 4 vị quân vương mất cơ nghiệp trong thời binh lửa

Vua Tây Sơn Cảnh Thịnh:

"Chiến dịch này, Toản đem quân cả nước đến đánh, một trận bị thua, không thể ngóc đầu dậy được. Từ đấy thần khí mất đi, duy ở trong thành tập bắn và ngâm thơ mà thôi."
 
 Chúa Trịnh Bồng:
"Sức ta đã hết, của không còn mà vẫn không thể giành được với trời, nên đành nín nhịn để giữ lấy thân mình, đâu còn dám làm càn để lại lầm lẫn nữa?"
 
 Chúa Nguyễn Ánh:
"Không phải sợ! Nhà nước tôi trải đời truyền nối hơn 200 năm. Bây giờ quốc vận trung suy, tôi ít đức không tài, không giữ gìn cơ nghiệp được, vì thế mà buồn. Nghĩ muốn trả thù, bắt giặc làm thịt mà ăn, nay nằm gai nếm mật, dẫu chết cũng can tâm, có sợ gì đâu!?"
 
 Vua Lê Chiêu Thống:
 
"Một mảnh lòng con tỏ với ai?
U uất xông lên khí ngập trời!
Thân thế nhấp nhô theo sóng cả,
Hành tàng tan tác lá cây rơi.
Uống đi một chén cho vơi lệ,
Nung một vần thơ tỏ chí thôi.
Bao giờ gươm giáo thay nghiên bút,
Quật xác quân thù một chiếc roi!"
 
/////
 
"Quê cũ tin đâu luống mịt mù,
Day dứt Mao Khưu nỗi hận xưa.
Sương tuyết ấy nào đâu nước cũ,
Phong ba ai kẻ xẻ chia ư?
Than thở chỉ thêm lòng ảo não,
Lên lầu nào đã bớt ưu tư.
Nếu biết một đi thêm cám cảnh,
Đi câu, hái củi sớm ngao du..."
Donate Box
Donate

Donate cho tác giả

Gửi bình luận
Xem tất cả 0 bình luận

Tất cả bình luận

    © Bản quyền 2021, VIET HISTORY