THƯỢNG DƯƠNG HOÀNG HẬU [truyện ngắn]

Truyện Sử Việt

Lời giới thiệu từ Việt Sử Giai Thoại : Đây là truyện ngắn THƯỢNG DƯƠNG, phóng tác từ Fanpage SĂN MỘ, lấy cảm hứng từ Lịch sử. Mời mọi người cùng theo dõi.


Quan nội thị nhẹ nhàng khép lại cánh cửa gỗ, chặn đứng từng hồi gió bấc. Thái hậu hít sâu một hơi, gồng mình để rũ đi cái lạnh ngấm sâu vào từng lớp vải. Cung Thượng Dương so với tiết trời cay nghiệt bên ngoài còn lạnh lẽo gấp bội. Vậy mà người thiếu phụ đang nghiêng mình trên kỷ kia lại chỉ thản nhiên dõi ra một cái nhìn chẳng mặn mà. Quả nhiên mệnh hết, thì tâm cũng nhạt.

Thái hậu quét mắt một vòng quanh điện, cuối cùng vẫn lựa chọn không đặt lưng xuống ghế. Nửa cuộc đời đều ở dưới mà nhìn lên người đó. Hôm nay đã nắm cả thiên hạ trong tay, chẳng lẽ thói xưa còn giữ?

  • Họ Dương mưu phản, ngươi cũng khó tránh khỏi liên quan. Thế nhưng… chàng lại muốn ta tha cho ngươi

Hả hê khi thấy được một thoáng xao động trong đôi mắt kia, Thái hậu tiếp:

  • Ta đã thắng được giang sơn Đại Việt, vậy nên cũng chẳng so đo với ngươi làm gì.

Lời nói như thể thoảng qua tai người thiếu phụ rồi trượt xuống chân kỷ mà không mảy may đọng lại. Thái hậu khẽ nhăn mày:

  • Đêm mai sẽ có người tới đưa ngươi đi.

Đoạn Thái hậu rời bước. Thị uy với một kẻ bại trận hóa ra chẳng khiến Thái hậu sung sướng như hằng tưởng.

  • Ỷ Lan!

Thanh âm nhẹ, mà vang. Thái hậu khựng chân trước bậc cửa, ngạc nhiên quay đầu lại. Người thiếu phụ đã ngồi thẳng dậy trên kỷ, gương mặt nhợt nhạt cũng trở nên sống động khác thường. Thái hậu thoáng ngây ngẩn. Con gái nhà họ Dương xưa nay đều là mỹ nhân khuynh thành.

  • Muốn biết cô giống ta điểm nào mà lại khiến chàng si mê không?

Bàn tay Thái hậu đặt trên khung cửa thoáng siết chặt tới nổi gân xanh. Người thiếu phụ cười khẽ:

  • Là chân mày.

MỸ NHÂN KHUYNH THÀNH

Nhìn mạn thuyền mỗi lúc một xa bờ, Hồng Hạc quay lại người thanh niên đeo mặt nạ hoàng lân, sẵng giọng.

  • Ta là Dương Hồng Hạc. Cha của ta là Thượng thư Dương Đức Uy. Ông nội của ta là Tể tướng đương triều Dương Đức Thành. Cô ruột của ta là Thiên Cảm Hoàng hậu. Dám động vào ta thì ngươi sẽ không được yên thân đâu.

Người thanh niên tà tà khua mái chèo, thong dong đáp:

  • Ta là Ngô Thường Kiệt. Cha đẻ của ta là Sùng tiết tướng quân Ngô An Ngữ. Cha nuôi của ta là Khai Quốc vương Lý Long Bồ. Người anh em thân nhất của ta là đương kim Thái tử Lý Nhật Tôn. Dù ta có động vào nàng thật thì cũng chẳng ai dám làm gì ta đâu.

Hồng Hạc liếc nhìn đám con gái đang ríu rít nhóng cổ bên bờ hồ, nói mát:

  • Ra là đệ nhất mỹ nam của Đại Việt.
  • Cũng bất đắc dĩ ta mới phải nhảy xuống thuyền. – Chàng thanh niên bối rối lùa tay vào mái tóc.

Nàng mỉm cười, khua nước đẩy vài ngọn đèn hoa đăng dạt mạn:

  • Ban nãy có xem anh múa Độc Chiếm Ngao Đầu ở tháp Báo Thiên. Giai nhân rung động bởi khí khái anh hùng cũng là lẽ thường tình.
  • Lên thuyền mà không xin phép là Thường Kiệt có lỗi! Chờ lát tan hội sẽ đưa nàng vào bờ.

Trăng rằm rọi chiếu khắp nhân gian, mặt hồ trong vắt như mặt gương đồng. Giai nhân in bóng hình dưới nước tựa như bức tranh thủy mặc khiến quân tử đắm nhìn tới say lòng.

  • Ai dạy nàng vẽ chân mày vậy?
  • Có đẹp không?
  • Đẹp. Vẽ trên gương mặt mỹ nhân lại càng đẹp.
  • Con gái nhà họ Dương xưa nay đều là mỹ nhân khuynh thành. – Hồng Hạc nhẹ hỉnh cằm.
  • Khuynh thành hay không ta chẳng biết, nhưng hiện giờ thì đã lạc cả tay chèo rồi.

Hôm ấy từ biệt, nàng trao hắn mảnh ngọc nửa vầng trăng. Bước qua nhịp cầu Đông còn quay lại nói lớn một câu, dệt nên giai thoại đẹp nhất chốn Kinh Kỳ.

  • Ngô Thường Kiệt, con gái lớn nhà Thượng thư Dương Đức Uy vừa tới tuổi cập kê. Nếu thích nàng ấy thì sớm mang sính lễ qua mà hỏi cưới.

Ba tháng sau nàng lên kiệu hoa, nhưng không phải gả vào nhà họ Ngô, mà là gả cho Đông cung Thái tử.

“…- Thế lực của nội ở trên triều như mặt trời ban trưa. Giờ còn đem gả con cho Thái tử. Cô không sợ bệ hạ nghi ngờ nhà họ Dương có dã tâm ư?

  • Con chỉ cần sinh cho nhà họ Dương một hoàng tử. Những chuyện khác không cần quan tâm.
  • Nhưng cô ơi…
  • Đừng tưởng ta không biết vì sao con nằng nặc không chịu. Chuyện giữa con và Ngô Thường Kiệt ta sẽ tìm cách dẹp yên. Con chuẩn bị sẵn sàng để gả vào Đông cung đi…”

Tháng Chạp xé vụn Thăng Long bằng từng luồng gió bấc. Tấm áo tân nương vốn đỏ thắm cũng bị nhuộm xám bởi sắc trời ảm đạm. Bước chân qua cửa cung Long Đức, cũng có nghĩa nàng phải bỏ lại sau lưng chàng thanh niên đeo mặt nạ hoàng lân, bỏ lại sau lưng mơ mộng tương tư thời thiếu nữ.

“…- Trước khi gả vào cung cô có từng yêu ai không?

  • Quá lâu rồi, Hồng Hạc à. Ta cũng không nhớ nữa…”

Những cái hôn vụng về đưa nàng trở lại với thực tại. Hồng Hạc hốt hoảng chống tay lên ngực áo thêu chỉ vàng.

  • Thái tử, chẳng hay ngài đã từng nghe giai thoại về đôi tiên đồng ngọc nữ chốn Kinh Kỳ chưa?

Bàn tay đặt trên eo nàng thoáng siết nhẹ.

  • Thái tử phi đang muốn nhắc tới câu chuyện giữa nàng và Thường Kiệt sao?
  • Thái tử anh minh!

Nhật Tôn đặt mình nằm nghiêng xuống nệm, ngón tay hờ hững vuốt dọc sống mũi nàng:

  • Nếu đã gả vào Đông cung thì những chuyện hoang đường ngày trước nàng nên quên đi mới phải.
  • Chuyện hoang đường trong mắt Thái tử cả đời này Hồng Hạc cũng không quên được.
  • Dương hậu gả nàng vào Đông cung không phải vì muốn nàng sinh ra một Hoàng thái tôn sao? – Hắn cúi xuống, nhẹ hôn lên vành tai nàng – Ta giúp các người sớm ngày toại nguyện.
  • Thái tử chấp nhận chung đụng với một người con gái trong lòng luôn hướng về kẻ khác ư?

Rầm!

Hồng Hạc sợ đến lạc cả hồn nhưng vẫn ngoan cố nhìn lại đôi mắt đang bừng bừng lửa giận. Cả khắc trôi qua mà nắm đấm gân guốc vẫn ghì chặt xuống tấm nệm bên hông nàng. Tới khi Nhật Tôn bỏ đi một lúc lâu, nàng vẫn không tin được là hắn chưa nổi điên mà siết chết mình.

Suốt một tháng sau đó Nhật Tôn không hề đặt chân tới phòng nàng nửa bước. Lần đầu tiên gặp nhau sau đêm tân hôn lại là nàng chủ động đi tìm hắn. Chiều hôm ấy nàng nghe đám nô tỳ rỉ tai nhau, rằng đệ nhất mỹ nam của Đại Việt đã trở thành quan nội thị.

  • Tại sao ngài làm vậy?

Nhật Tôn bình thản đọc hết trang sách rồi mới tà tà buông một câu:

  • Gần đây ta làm rất nhiều chuyện, Thái tử phi muốn hỏi chuyện nào?
  • Tại sao ngài khiến Thường Kiệt trở thành nội thị?

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào nàng, đáy mắt vẫn phẳng lặng nhưng cuốn sách trên tay thì đã hơi nhau nhúm.

  • Nội thị thì có sao? Nếu làm tốt thì tiền đồ cũng rất xán lạn.
  • Thái tử, Thường Kiệt là người anh em thân nhất của ngài.
  • Thái tử phi ngày nhớ đêm mong người anh em thân nhất của ta, vậy nên ta mới đưa hắn vào Đông cung bầu bạn cùng nàng. Nàng còn không vừa lòng?

Thế nhưng đêm ấy hắn lại tới phòng nàng, cả người nồng nặc hơi men.

  • Thường Kiệt là người anh em thân nhất của ta… là nam tử hán đầu đội trời, chân đạp đất… là kẻ thân mang chí khí anh hùng… giờ lại thành ra như vậy. Hồng Hạc ơi… cả đời này ta cũng không đền hết tội… cả đời này cũng không đền hết tội…

Nhật Tôn cứ thế quỳ dưới nền đất, gục đầu vào vai nàng mà khóc nấc lên. Nàng cũng không buồn đẩy hắn ra.

  • Kẻ có tội đâu chỉ mình Thái tử. – Nàng nói khẽ, nước mắt không biết đã trào ra từ bao giờ.

CHUYỆN CŨ NHẠT PHAI

Đông qua, xuân tới, hạ sang, rồi lại thu… Nàng dần dần không nhớ nổi đã ở bên Nhật Tôn bao nhiêu lâu. Mấy năm trước hắn lên ngôi Hoàng đế, nàng cũng trở thành Hoàng hậu. Còn Thường Kiệt, rốt cuộc chút khiếm khuyết ấy cũng chẳng ngăn được chí khí anh hùng. Hắn đánh đông dẹp tây, trấn yên biên giới, phủ dụ chúng dân, người người đều quy phục.

Cũng có rất nhiều chuyện nàng đã không còn nhớ rõ. Ví như năm ấy chàng trai đeo mặt nạ hoàng lân vì sao lại bước xuống thuyền. Ví như năm ấy khi thả đèn hoa đăng nàng cầu nguyện điều gì, còn hắn lại cầu nguyện điều gì. Lại ví như năm ấy tại sao nàng trao cho hắn mảnh ngọc nửa vầng trăng, còn đứng giữa nhịp cầu Đông mà gọi lớn. Nàng thường xuyên ngẫm lại lời cô nói: “Quá lâu rồi, Hồng Hạc à. Ta cũng không nhớ nữa.”

Tình cảm thanh xuân, hóa ra cũng có thể nhạt phai dần theo năm tháng.

Những năm này Nhật Tôn thường xuyên đem con gái của hắn đến cho nàng nuôi dưỡng. Cuộc sống nơi cấm cung bởi vậy cũng bớt đi vài phần cô quạnh. Nhiều khi nàng tự hỏi không hiểu sao hắn lại có thể kiên nhẫn hàng canh giờ chỉ để ngồi nhìn nàng chơi đùa cùng với mấy đứa nhỏ, rồi có đôi khi còn trầm ngâm nói không biết con của nàng và hắn trông sẽ đáng yêu tới mức nào.

Nhật Tôn đã bước sang tuổi tứ tuần mà vẫn chưa có con trai nối dõi. Hắn không vội, nhưng quần thần lại chẳng thể bình chân. Cứ hễ thấy tâm trạng hắn vui vẻ thì liền dâng sớ xin hắn lên chùa cầu tự. Hơn một năm trước, khi đi lễ chùa Dâu, hắn đưa về một người con gái, phong làm Ỷ Lan Phu nhân. Cuối cùng thì Ỷ Lan cũng sinh hạ cho hắn một hoàng tử. Càn Đức vừa tròn một ngày tuổi đã được sách phong làm Thái tử, Ỷ Lan cũng trở thành Thần phi.

Những tưởng thời gian này Nhật Tôn sẽ không rời các Du Thiền nửa bước. Vậy mà ngay buổi tối ngày Càn Đức được sách phong hắn đã tới cung Nghi Hòa. Đây là lần thứ hai hắn tới tìm nàng mà say mèm vì rượu, chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ ôm nàng lâu thật lâu. Tới nửa đêm, không rõ hơi men đã tan hay chưa, hắn nhỏ giọng hỏi:

  • Hồng Hạc ơi… giả như không gặp Thường Kiệt trước thì liệu nàng có thích ta không?
  • Trên đời này mà có chữ “giả như” thì thần thiếp chỉ nguyện hai ta không quen không biết.

Hắn thở dài, siết chặt vòng tay hơn nữa.

  • Nàng thực sự không muốn có một đứa con cho riêng mình hay sao?

Đêm ấy, lần đầu tiên nàng ở bên hắn trọn vẹn. Hóa ra đàn bà dù cứng rắn đến mấy thì có đôi khi cũng chẳng vượt qua nổi sự ích kỷ trong lòng.

*

Cuối xuân, tiết trời nồm ẩm, bệnh tình của Hoàng thái hậu ngày càng đổ nặng. Cung nữ bẩm lại mấy hôm nay người hay mê sảng, còn gọi hoài một cái tên, mà cứ hễ tỉnh thì nước mắt lại lưng tròng. Hồng Hạc túc trực bên giường bệnh đã nửa ngày trời. Thái y nói người khả năng không qua nổi canh ba. Quá nửa đêm, Thái hậu chợt tỉnh. Không mê sảng, cũng không khóc lóc. Trái tim nàng thắt lại, người ta nói kẻ sắp ra đi luôn thanh tỉnh khác thường.

  • Hồng Hạc à, gần đây cứ hễ nhắm mắt là ta lại trông thấy người ấy.
  • Cô trông thấy ai ạ?
  • Con từng hỏi trước khi gả vào cung ta có yêu ai không, ta nói không nhớ… nhưng Hồng Hạc à, ta chưa từng quên người đó… chưa bao giờ ta quên được người đó.

Hồng Hạc lặng lẽ nhìn người đàn bà tóc sương đã điểm trắng cả mái đầu. Rồi chợt có gì đó nhen lên giống như là hy vọng, nàng nắm lấy tay người, khẩn khoản hỏi:

  • Cô ơi, liệu đến bây giờ nhà họ Dương đã xem con là một quân cờ bỏ đi chưa?

Thái hậu thở dài nhìn nàng. Trong đôi mắt toàn là thương hại. Lát sau người ngoảnh đi, nhìn chong chong lên nóc điện:

  • Ta từng nghĩ… chỉ cần ngoan ngoãn gả vào Đông cung thì cha sẽ tha cho chàng… nhưng ta sai rồi… sai rồi… hoàn toàn sai rồi…

Nàng tuyệt vọng buông tay.

Thái hậu cũng bắt đầu chìm vào cõi vô thần.

*

Chưa bao giờ nàng thấy Nhật Tôn tức giận tới như vậy. Ngay cả trong cái đêm tân hôn nàng nhắc tới Thường Kiệt, hắn cũng gắng sức mà kiềm chế. Nhưng hôm nay hắn đã điên cuồng đập nát một nửa cung Nghi Hòa, hai nữ quan hầu nàng thuốc thang cũng bị đem ra trượng hình cho tới chết. Máu tươi loang thẫm, ngấm sâu vào từng kẽ gạch trên sân điện.

Trời đổ mưa.

Nhưng nước dù xối xả trút xuống bao nhiêu cũng không làm sao gột sạch được máu và tội lỗi.

Hắn siết nghẹt lấy bả vai nàng, đôi mắt đỏ ngầu.

  • Một tháng trước không phải chúng ta còn rất tốt à? Tại sao khi vừa hay tin ta và nàng có con thì cũng là lúc ta mất đi nó vĩnh viễn? Tại sao hả Hồng Hạc?

Nàng lảng tránh ánh mắt hắn, đôi môi tái nhợt mấp máy không thành tiếng:

  • Bệ hạ… Thái tử vẫn đang chờ ngài… ở các Du Thiền.

Hắn sững sờ buông tay. Nàng ngã nhoài xuống nệm. Hắn cũng kiệt sức mà đổ gục xuống bên giường. Trong từng lời thốt ra, nàng nghe thấy tiếng trái tim hắn vụn vỡ:

  • Là thủy ngân đấy, Hồng Hạc ơi! Giờ thì nàng sẽ không bao giờ mang thai được nữa. Nàng vừa lòng chưa!

Ngày hôm ấy nhìn hắn thất thểu bỏ đi dưới cơn mưa rào đầu hạ, nàng thực tò mò muốn biết giới hạn của bậc quân vương dành cho một người đàn bà càn quấy như nàng có thể sâu rộng tới mức nào.

*

  • Hoàng hậu! Cầu xin người trả Càn Đức lại cho thần thiếp. Thần thiếp cắn rơm cắn cỏ lạy người! Người muốn gì thần thiếp cũng sẽ làm! Chỉ xin trả Càn Đức lại cho thần thiếp! Hoàng hậu!…

Tiếng khóc thống thiết của Ỷ Lan váng cả một góc trời, khiến cho người chưa từng mang nặng đẻ đau như nàng cũng quặn cả ruột gan. Sự bao dung của bậc quân vương dành cho một người đàn bà càn quấy như nàng hóa ra lại có thể vô bờ vô bến. Chỉ hơn hai tháng sau khi nàng uống thuốc trụy thai, hắn đã bế Càn Đức tới, nói nhờ nàng nuôi dưỡng.

  • Bệ hạ đem Thái tử trả về cho Thần phi đi.

Hắn thong thả nhấp ngụm trà, rồi lật trang sách, rồi mới thủng thẳng nói:

  • Hoàng hậu đã không chịu sinh con cho trẫm, giờ còn không muốn nuôi con của trẫm nữa sao?
  • Thần thiếp đã nuôi dưỡng công chúa Ngọc Kiều, Thiên Thành và Động Thiên, chỉ sợ không chăm sóc được Thái tử chu toàn.

Hắn đặt cuốn sách xuống, nghiêm túc nói:

  • Động Thiên còn nhỏ mà đã thông hiểu lễ nghĩa, Thiên Thành và Ngọc Kiều thì càng lớn càng tài sắc vẹn toàn. Chỉ có giao Càn Đức cho Hoàng hậu nuôi dưỡng thì trẫm mới an tâm.

Nàng một mực thoái thác:

  • Thần phi thông minh đức độ, là người thích hợp nhất nuôi dưỡng Thái tử.
  • Nàng ấy xuất thân tầm thường.
  • Trước giờ bệ hạ từng coi trọng xuất thân sao?
  • Nàng ấy tài sơ học thiển, trong đầu chẳng có bao nhiêu chữ nghĩa.
  • Vậy mà thần thiếp lại nghe nói bệ hạ cùng Thần phi từng say sưa đối thơ tới quên cả bữa cơm chiều.
  • Thì tại…

Hắn toan phản đối nhưng đột nhiên lại nhận ra điều gì đó, bèn cười như có như không, nheo mắt nhìn nàng dò hỏi:

  • Hoàng hậu có vẻ rất quan tâm chuyện của trẫm và Thần phi?
  • Chuyện của bệ hạ và Thần phi đã thành giai thoại trong cung cấm, có ai mà không biết.

Hắn chăm chú nhìn nàng, khóe miệng cười càng sâu.

  • Bệ hạ vẫn nên đưa Thái tử về chỗ Thần phi thì hơn.

Nụ cười của hắn héo đi một chút, con mắt chớp động vài lần như cố tìm lý do, chừng như đuối lý rồi mới phất tay, chắt lưỡi nói:

  • Nàng thích trẻ con. Cứ để Càn Đức ở lại đây đi.

Đúng là nàng thích trẻ con. Thích đến mê mẩn. Nàng có thể ngồi cả ngày để dạy mấy đứa con gái cầm, kỳ, thi, họa. Giờ lại có thể ngồi cả ngày chỉ để đưa nôi cho hoàng tử nhỏ. Thần phi cũng không còn tới cung Nghi Hòa khóc lóc, không biết hắn dỗ dành bằng cách nào. Rồi chưa qua hai năm, nàng ta lại sinh hạ thêm một hoàng tử, được tấn phong làm Nguyên phi, địa vị chỉ sau Hoàng hậu. Nhờ chuyện này mà mỗi khi nghĩ đến Càn Đức, nàng cũng vơi đi nỗi áy náy trong lòng.

Mấy năm nay còn bắt đầu xuất hiện vài tin đồn ác ý về Nguyên phi Ỷ Lan và Thái úy Ngô Thường Kiệt. Nhưng dẫu sao hiện giờ Thường Kiệt cũng không còn là một người đàn ông đúng nghĩa, nên tin đồn này chẳng thể gây nên sóng gió như giai thoại về kim đồng ngọc nữ năm nào.

Mùa đông năm Thần Vũ thứ ba, Nhật Tôn bị cảm nặng. Sang xuân thì hắn đã không thể rời khỏi điện Hội Tiên nửa bước. Mấy tháng nay cha nàng dường như cũng không thể tiếp tục ngồi yên. Càn Đức còn thơ dại, nếu lúc này hắn ra đi thì đối với nhà họ Dương đúng là cơ hội trời ban.

Ấy thế mà hắn qua đời chưa được một năm mọi chuyện đã dẹp yên. Tội mưu phản, thông địch bán nước đủ để nhà họ Dương cả trăm năm nữa cũng không ngóc đầu lên nổi. Người ta nói Thái hậu Linh Nhân cậy nhờ vào thế lực của Thái úy Ngô Thường Kiệt mới lật đổ được họ Dương. Nhưng nàng hiểu rõ, trước lúc ra đi hắn đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi.


TRỌN ĐỜI BÌNH AN

Ai cũng than cung Thượng Dương lạnh lẽo. Hôm qua Linh Nhân Thái hậu bước vào còn vô thức siết lấy vạt áo hồ cừu. Vậy mà nàng chỉ khoác một tấm áo mỏng manh lại chẳng hề thấy lạnh. Có lẽ người sắp bước vào cõi hư vô thì cảm nhận cũng khác thường. Nàng ngồi trước gương đồng vấn tóc, thoa son, rồi tỉ mỉ họa từng nét từng nét lên chân mày.

Chợt phía sau xuất hiện bóng người. Nàng chau mày hồi lâu mới nhận ra là Thường Kiệt. Từ sau khi gả vào Đông cung nàng cũng ít gặp hắn, nói chuyện lại càng không. Hiếm hoi lắm mới nhìn thấy hắn trong những ngày lễ lớn. Mà một dạo cứ hễ có chút hơi men là nàng lại tưởng tượng ra hắn đeo mặt nạ hoàng lân. Vài lần như vậy khiến cuối cùng nàng còn chẳng dám nhìn.

  • Sáng nay Thái hậu đã hạ lệnh bắt người phải tuẫn táng cùng Tiên đế. Sao đột nhiên lại như vậy? Hôm qua Thái hậu vẫn còn đồng ý để thần đưa người đi.

Nàng không trả lời, chỉ hạ mắt xuống nói câu xin lỗi:

  • Năm xưa là ta có lỗi với Thái úy! Nếu không có lời đồn kim đồng ngọc nữ thì ngài đã không phải trở thành nội thị.

Thường Kiệt cắn chặt răng trong một thoáng, rồi chậm rãi nói:

  • Năm đó thần trở thành nội thị không phải do Tiên đế.
  • Ta biết chứ. Là do cô làm. Cô muốn nhắc nhở ta tránh xa ngài.
  • Thần không hề trách Thiên Cảm Hoàng thái hậu. Nếu năm đó Hoàng thái hậu không làm vậy thì Dương Tể tướng đã giết chết thần rồi. Nhưng có điều thần không hiểu… nếu đã rõ ngọn ngành thì sao năm đó người còn vì chuyện này mà bất hòa với Tiên đế?

Nàng hoàn thành những nét vẽ cuối cùng nơi chân mày, gác bút xuống rồi nhìn Thường Kiệt qua gương.

  • Có đẹp không?

Thường Kiệt thoáng ngẩn ra, tỏ vẻ không hiểu. Nàng cười giải thích:

  • Thái úy chắc không biết, năm ấy tiên đồng phải lòng ngọc nữ cũng chỉ bởi một nhành lan vẽ lên đuôi mày.

Thường Kiệt nhìn nàng kinh ngạc, rồi khẽ lắc đầu cười khổ:

  • Linh Nhân Thái hậu cũng thích vẽ hoa lan lên chân mày. Phải chăng vì vậy mà Thái hậu mới có cái tên Ỷ Lan, mới có được sủng ái của Tiên đế.

Rồi hắn hào hứng kể, khuôn mặt sương gió bỗng chốc như trẻ lại thành chàng trai mười bảy tuổi:

  • Năm đó Tiên đế đeo mặt nạ hoàng lân, thay thần múa Độc Chiếm Ngao Đầu ở tháp Báo Thiên. Người nói muốn biết cảm giác của đệ nhất mỹ nam Đại Việt khi khiến cho bao thiếu nữ cuồng si là như thế nào. Sau hôm ấy Tiên đế tới tìm thần an ủi, bảo sống như Thường Kiệt sao mà khổ quá.

Nàng bật cười:

  • Hôm ấy chàng nói tên mình là Thường Kiệt, mà lại không biết ta và Thái úy đã quen nhau từ trước. Cả cuộc đời này có lẽ đó là lần duy nhất ta được dùng trái tim vô tư mà đối diện cùng chàng.

Thường Kiệt ngập ngừng chốc lát, cuối cùng vẫn nói ra khúc mắc trong lòng:

  • Ba mươi năm nay hai người cớ sao lại thành ra như vậy?
  • Nếu năm xưa người đeo mặt nạ hoàng lân thực sự là Thái úy thì tốt biết mấy. Vậy thì ta đã có thể làm tròn bổn phận với nhà họ Dương mà không phải bận lòng. Khi nghe tin sắp được gả vào Đông cung, sắp được gả cho chàng, ta vui mừng khôn xiết. Nhưng sau đó lại vô tình nghe được cha và nội bàn bạc chuyện dìu dắt ấu đế. Nếu ta thực sự sinh được hoàng tử, thì chỉ e chuyện giết vua hai người cũng dám làm. Gả vào Đông cung rồi ta chẳng dám gần chàng. Lại chỉ mong nhà họ Dương thấy chàng bỏ bê ta mà buông tay.

Thường Kiệt ngập ngừng:

  • Người đã từng muốn sinh con cho Tiên đế?

Nàng khẽ cúi đầu, lòng quặn lại.

  • Năm đó Càn Đức được sách phong làm Thái tử, có một thoáng ta đã hi vọng nhà họ Dương từ bỏ rồi. Nhưng sau khi phát hiện ta mang thai thì cha liền đưa ta độc thủy ngân, bảo ta tìm cách bỏ vào thức ăn của vú nuôi cung Du Thiền. Uống bầu sữa ấy thì chẳng mấy mà Càn Đức sẽ vong mạng. Ta không ngăn nổi dã tâm của cha, vậy nên lấy độc ấy tự tay giết chết đứa con trong bụng mình. Năm đó ta khiến cho lòng chàng tan nát, vậy mà chàng vẫn chẳng chịu ghét bỏ ta.

Nghe nàng giãi bày xong, Thường Kiệt lặng đi. Lúc sau mới cương quyết nói:

  • Thần sẽ đi cầu xin Thái hậu thu hồi thánh lệnh.

Nàng cảm kích lắc đầu:

  • Hôm qua Ỷ Lan có tới đây, cũng nói sẽ thả ta đi. Lại bị ta cố tình chọc giận nên mới nuốt lời. Thái úy đừng tốn công làm gì.

Thường Kiệt quỳ phịch xuống, giọng khẩn khoản:

  • Sau khi Tiên đế sắp xếp ổn thỏa chuyện nhà họ Dương thì chỉ còn lo lắng một mình người. Tiên đế đã buộc Thái hậu phải thề độc là để người đi, lại bắt thần hứa sẽ bảo vệ người bình an.
  • Nếu vậy thì Thái úy càng không cần phải nhọc lòng. Bình an của ta chính là được ở cạnh chàng.

Thường Kiệt quỳ trước cung Thượng Dương cả một ngày trời, kiên quyết chờ nàng đổi ý. Nàng biết hắn không phải vì giữ trọn đạo quân thần, mà là vì lời gửi gắm của người anh em thân thiết nhất. Hơn mười hai canh giờ trầm mình trong gió bấc, cuối cùng lại chỉ chờ được một đạo thánh chỉ của Thái hậu Linh Nhân, hạ lệnh giam nàng và bảy mươi hai cung nữ trong cung Thượng Dương, bỏ đói cho tới chết.

Những ngày cuối cùng nàng suy nghĩ rất nhiều. Nghĩ mãi, nghĩ mãi cũng không nhớ nổi nàng đã ở bên Nhật Tôn bao nhiêu năm. Có khi bởi cuộc sống này vốn bình yên quá. Hắn biết nàng thích trẻ con, nên hầu như con cái của hắn đều mang đến cung Nghi Hòa, nói cậy nhờ nàng nuôi dưỡng. Hắn biết nàng nặng gánh gia tộc, nên bao năm nay vẫn không quyết liệt với họ Dương. Hắn biết một khi mình ngã xuống thì quyền lực sẽ phải trao vào tay Ỷ Lan, vậy nên hắn để nàng chăm lo cho Càn Đức từ tấm bé, những mong ơn dưỡng dục sẽ cho nàng những ngày tháng an yên. Nhưng có một điều cho đến hôm nay hắn vẫn chẳng hề hay biết, đó là kể từ đêm trung thu năm ấy nàng đã nguyện sẽ theo hắn tới cuối đất cùng trời.

Cứ nghĩ rồi lại nghĩ. Hóa ra còn có rất nhiều chuyện nàng không hề quên. Ví như năm ấy chàng trai đeo mặt nạ hoàng lân vì tránh đám con gái theo đuôi nên mới phải nhảy xuống thuyền. Ví như năm ấy nàng đã bước qua nhịp cầu Đông, nhưng muốn trêu chọc hắn nên mới quay lại gọi lớn tên Ngô Thường Kiệt. Lại ví như năm ấy khi thả đèn hoa đăng nàng cầu nguyện điều gì, còn hắn lại cầu nguyện điều gì…

Này, nàng vừa cầu gì vậy?

Ta cầu mong được cùng người mình yêu bên nhau trọn một đời.

Còn ta, lại chỉ mong nàng ấy trọn đời bình an!

End–


Chú giải:

  1. Nội thị: thái giám
  2. Độc Chiếm Ngao Đầu: một con lân biểu diễn, tượng trưng cho cái uy cái dũng của một mãnh tướng, một vị anh hùng
    3, Cung Long Đức: nơi ở của Thái tử thời Lý
  3. Năm Thần Vũ thứ ba: năm 1071
  4. Tuẫn táng: chôn người sống theo người chết

Truyện từ Fanpage SĂN MỘ.

Đọc truyện ngắn khác : RANH GIỚI, ANH HÙNG VÀ BẠO CHÚA